Giờ đã qua 30, tôi mới chợt nhận ra vì sao mình làm việc vô cùng tích cực mà ở đâu cũng gặp vấn đề.
Tôi xin kể ra câu chuyện của tôi.
Cách đây 6 năm tôi có làm trong một công ty thang máy, ở đó có một trưởng phòng nhân sự và một Admin không hài lòng về nhau. Cuối ngày trưởng phòng hay tìm đến tôi tâm sự. Nhưng trong chuyện tán gẫu có đôi lần tôi kể ra câu chuyện với mục đích là mọi người có thể hiểu nỗi niềm cảu nhau hơn nhưng vô tình làm bạn Admin này không thích tôi và nói với sếp tôi như tôi là một gián điệp của Trưởng phòng nhân sự trong phòng của Sếp tôi. Từ đó ngày nào sếp tôi cũng kiếm chuyện với tôi đến mức tôi phải nghỉ việc.
Ở công ty thứ hai tôi có một người sếp không bao giờ phụ việc với nhân viên, cô ấy đọc sách và thư giãn trong khi những nhân viên khác thường phải chạy deadline đến nửa đêm nên tôi trở nên không thích cô ấy. Tôi có tâm sự với các người khác về suy nghĩ của mình và điều này đến tai cô ấy nên những sự kiện của công ty cô ấy thường gạch tên của tôi và không bao giờ giao các việc quan trọng cho tôi.
Ở công ty gần nhất thì tôi làm với sếp người Anh, sếp này nắng mưa thất thường, có những việc quan trong không làm lại yêu cầu tôi đi chỉnh những cái mẫu biểu không quan trọng nhiều lần. Nhiều lần sếp giao việc cho tôi như ra lệnh và tôi làm theo nhưng lúc xảy ra việc sếp lại đỗ lỗi cho tôi và tôi cũng phản ứng lại. Từ đó tôi và sếp ngày càng bất hòa, sếp hay làm khó đến mức tôi phải nghỉ việc.
Giờ đây tôi rút ra một kinh nghiệm là chỉ cần mình làm tốt việc của mình, và có bằng chứng là mình không làm sai, còn những việc khác đúng hay sai thì đã có người khác phân xử. Nếu mình nói rõ ra thì không hay. Cũng không nên vì bất cứ ai mà rời công việc. Nước quá trong sẽ không có cá, người quá rõ ràng đúng sai sẽ không có lợi.